 |


Câu chuyện về một gia đình giàu
có

Giọng Đọc: Anh Thư
Tôi
không bao giờ quên được mùa Phục Sinh năm 1946. Lúc đó tôi 14 tuổi, em
gái tôi - Ocy thì 12, và chị Darlene thì 16. Chúng tôi sống với mẹ và
phải thường xuyên sống trong sự thiếu thốn. Cha tôi qua đời năm năm về
trước, chẳng để lại gì cho mẹ tôi ngoài bảy đứa con đang tuổi đến trường.
Vào khoảng năm 1946, hai chị lớn của tôi đi lấy chồng. Rồi hai người anh
lớn cũng rời gia đình. Khoảng trước lễ Phục Sinh một tháng, ông mục sư
của nhà thờ chúng tôi đã thông báo với Hội Thánh rằng sẽ có một buổi
dâng hiến đặc biệt trong mùa lễ năm nay, và tất cả số tiền đó sẽ dùng để
giúp một gia đình nghèo khó trong Hội Thánh. Ông kêu gọi mọi người hãy
để dành và rộng lòng dâng hiến.
Sau lời kêu gọi của ông mục sư, chúng tôi về nhà và bàn bạc rất sôi nổi
xem mình nên làm gì cho việc này. Chúng tôi quyết định sẽ mua năm mươi
pao (pound) khoai tây để cả nhà ăn trong một tháng. Làm như vậy, chúng
tôi có thể tiết kiệm được hai mươi đô-la trong tiền mua thực phẩm. Rồi
chúng tôi còn quyết định là sẽ hạn chế tối đa việc sử dụng đèn điện
trong nhà, cũng không nghe radio nữa, như vậy lại có thể để dành thêm
một khoảng từ cái hóa đơn tiền điện. Chị Darlene thì cố gắng nhận thêm
việc giúp việc nhà, dọn dẹp vườn... Còn hai đứa tôi thì nhận giữ trẻ cho
mọi người bất cứ lúc nào có thể. Với mỗi mười lăm xen (cent), chúng tôi
có thể mua đủ chỉ cotton để đan thành ba miếng lót bình trà và bán với
giá một đô-la. Chúng tôi kiếm được hai mươi đô-la nữa trong công việc
này. Tháng đó thật sự là một tháng tuyệt vời nhất trong cuộc đời chúng
tôi.
Mỗi ngày chúng tôi đếm xem mình đã để dành được bao nhiêu tiền. Buổi tối,
chúng tôi ngồi trong bóng tối và nói chuyện với nhau về gia đình nghèo
khó kia, họ sẽ vui mừng như thế nào khi nhận được số tiền mà Hội Thánh
giúp đỡ. Hội Thánh chúng tôi có khoảng tám mươi thành viên, chúng tôi
nhẩm tính xem số tiền mà Hội Thánh sẽ giúp gia đình kia, có lẽ nó phải
gấp hai mươi lần số tiền của chúng tôi.
Trong lúc đó, mỗi sáng Chúa nhật, ông mục sư của chúng tôi đều nhắc nhở
mọi người để dành cho việc dâng hiến sắp tới.
Đêm truớc lễ Phục Sinh, cả nhà chúng tôi rất háo hức trong lòng nên rất
khó ngủ. Chúng tôi cũng chẳng quan tâm đến việc mình sẽ không có quần áo
mới cho dịp lễ Phục Sinh năm nay; Chúng tôi đã có bảy mươi đô-la để dâng
hiến. Cả nhà ai cũng sốt ruột chờ đến giờ đi nhóm. Vào sáng Chúa nhật,
mưa như trút nước. Chúng tôi cũng không có một cây dù nào, và nhà thờ
thì cách xa chỗ chúng tôi khoảng hơn một dặm, nhưng dường như điều đó
chẳng có ý nghĩa gì với chúng tôi lúc này cả. Chị Darlene nhét một miếng
giấy carton vô giày để che các lỗ thủng lại. Đi được một lúc, tấm giấy
thấm nước và rách ra, thế là chân chị ấy ướt nhẹp.
Ở trong nhà thờ hôm đó, chúng tôi ngồi một cách rất hãnh diện. Tôi nghe
một vài thiếu niên đang bàn luận về những bộ quần áo cũ của chúng tôi
đang mặc. Tôi nhìn họ trong những bộ quần áo mới, và tôi vẫn cảm thấy
mình giàu có.
Khi hộp tiền dâng được đưa đến, chúng tôi đang ngồi ở hàng ghế thứ hai
trong nhà thờ. Mẹ tôi bỏ tờ mười đô-la vào hộp, và mỗi đứa chúng tôi thì
bỏ tờ hai mươi đô-la.
Chúng tôi đã hát suốt trên đường từ nhà thờ về nhà. Buổi trưa hôm đó, mẹ
tôi tạo một sự ngạc nhiên cho chúng tôi, bà mua một chục trứng và thế là
chúng tôi luộc trứng Phục Sinh để ăn với khoai tây chiên! Vào lúc xế
chiều, ông mục sư lái xe đến thăm chúng tôi. Mẹ ra mở cửa, nói chuyện
với ông một lúc, và trở vào với một cái phong bì trên tay. Chúng tôi hỏi
mẹ cái gì thế, nhưng mẹ chẳng nói tiếng nào. Khi mẹ tôi mở phong bì, một
xấp tiền rơi ra: ba tờ hai mươi đô-la mới toanh, một tờ mười đô-la và
mười bảy tờ một đô-la.
Mẹ tôi cất số tiền vào lại phong bì. Chúng tôi không nói tiếng nào, chỉ
ngồi và nhìn xuống sàn nhà. Chúng tôi đã rơi từ cảm giác mình là triệu
phú xuống thành người nghèo nhất. Những đứa trẻ chúng tôi đã có một đời
sống quá hạnh phúc đến nỗi chúng tôi cảm thấy tội nghiệp cho những người
không có mẹ và ba như chúng tôi, không có ngôi nhà với đầy đủ anh chị em
và những đứa trẻ khác thường xuyên thăm viếng. Tôi biết rằng gia đình
tôi không có nhiều thứ như những gia đình khác, nhưng thật tình tôi
không bao giờ nghĩ rằng chúng tôi nghèo!
Chính ngày Phục Sinh hôm đó, tôi đã biết rằng chúng tôi là những người
nghèo. Ông mục sư đã đem tiền đến tặng chúng tôi, vì thế chắc chắn chúng
tôi phải là người nghèo rồi, tôi nghĩ. Tôi không thích mình là người
nghèo! Tôi nhìn lại bộ quần áo đang mặc, rồi cởi đôi giày ra - và tôi
cảm thấy xấu hổ -thậm chí tôi không muốn đi nhà thờ nữa. Mọi người có
thể đều đã biết chúng tôi là người nghèo nhất Hội Thánh rồi!
Tôi nghĩ về việc đến trường. Tôi đang học lớp chín và luôn đứng đầu lớp
học với hơn một trăm học sinh. Tôi tự hỏi không biết bọn trẻ trong
trường có biết chúng tôi là người nghèo không? Tôi quyết định có thể
mình sẽ nghỉ học bởi vì tôi đã học xong lớp tám. Lúc đó, nhà trường cho
phép làm vậy.
Chúng tôi ngồi trong im lặng rất lâu. Rồi trời tối dần, và chúng tôi lên
giường ngủ. Cả tuần đó, mấy đứa chúng tôi chỉ đi học rồi về nhà, và ai
cũng ít nói hẳn đi. Cuối cùng, ngày thứ bảy đến, mẹ hỏi rằng chúng tôi
muốn làm gì với số tiền đó? Những người nghèo làm gì với số tiền như thế?
Chúng tôi chẳng biết nữa. Chúng tôi chẳng bao giờ nghĩ là mình nghèo cả.
Cả ba đứa chúng tôi đều không muốn đi nhà thờ vào Chúa nhật hôm đó,
nhưng mẹ tôi bảo phải đi nhà thờ. Dù trời hôm đó nắng ấm áp, chúng tôi
đi mà chẳng ai nói với ai câu nào. Thế rồi mẹ bắt đầu cất giọng hát,
nhưng chẳng có ai hát chung theo cả, mà mẹ tôi cũng chỉ hát được có mỗi
một câu.
Hôm đó có một vị giáo sĩ đến giảng ở nhà thờ chúng tôi. Ông kể rằng ở
Châu Phi có nhiều nhà thờ đang được xây dựng bằng gạch, nhưng họ đang
thiếu tiền để mua vật liệu cho mái nhà thờ. Ông nói rằng một trăm đô-la
là số tiền đủ để làm một cái mái cho nhà thờ. Ông giáo sĩ nói thêm, "
Chẳng lẽ chúng ta không thể hy sinh để giúp đỡ những người nghèo ở đó
hay sao?" Chúng tôi nhìn nhau và mỉm cười lần đầu tiên suốt một tuần
qua.
Mẹ lấy ví tiền, rồi rút hết tiền trong cái phong bì ra. Mẹ chuyền cho
chị Darlene, chị Darlene đưa cho tôi, và tôi đưa nó cho Ocy. Ocy bỏ vào
trong hộp tiền dâng.
Và khi kiểm tra số tiền dâng, vị giáo sĩ thông báo rằng đã thu được "hơn
một trăm đô-la một chút". Và ông tỏ ra rất vui. Ông không mong đợi một
số tiền lớn như vậy ở một nhà thờ nhỏ như nhà thờ của chúng tôi. Ông nói,
"chắc hẳn trong nhà thờ quý vị phải có những người giàu có." Câu nói bất
ngờ đã đánh trúng vào sự mặc cảm của chúng tôi! Chúng tôi đã dâng tám
mươi bảy đô-la trong số "hơn một trăm đô-la một chút" kia. Chúng tôi là
mộ gia đình giàu có trong Hội Thánh! Có phải chính vị giáo sĩ kia đã
chẳng nói thế là gì?
Từ ngày hôm ấy, tôi không bao giờ nghèo nữa.
Câu hỏi suy gẫm:
_ Bạn đang giàu có hay nghèo nàn trong
Chúa? Bạn nghĩ sao về cuộc sống hiện tại mà Chúa ban cho bạn?
_ Tinh thần đáp ứng của bạn như thế nào trước lời mời gọi làm một việc
gì đó cho nhà Chúa?
Mỗi tuần một câu Kinh Thánh:
"...nếu ai hầu việc ta, thì Cha ta ắt tôn quí
người " (Giăng 12:26)
Mục Lục



Trang
web được xem tốt nhất với độ phân giải màn hình 800x600 trở lên.Trình duyệt web tốt nhất là
Internet Explorer 6
trở lên.Bạn cần
Windows Media
Player để nghe audio.Sau khi download chương trình cần thiết
xong,bạn double click lên file và chờ quá trình setup hoàn tất. Xin xem thêm chi tiết
phần Trợ giúp.... Cách gởi địa chỉ URL của trang TLHV |
 |