|


T̀NH THƯƠNG MẠNH HƠN
BĂO TUYẾT
Tác giả:P. St. John_Giọng Đọc Anh Thư
Một
câu chuyện rất cảm động được diễn ra trong khung cảnh đồi núi tuyết phủ
quanh năm của xứ Thụy Sĩ. Nhân vật chính là hai đứa trẻ, Duyên và con
An.
Chương 01
02
03
04
05
06
07
08
09
10
11
12
13
14
15
16
17
18
Chương 01
02
03
04
05
06
07
08
09
10
11
12
13
14
15
16
17
18

XIN NÓI GIÚP TÔI
Chuyển Ngữ: Hăo Minh_Giọng Đọc:Trang Trần
Cách
đây khoảng 14 năm tôi đứng nh́n đám sinh viên lũ lượt vào pḥng trong
buổi học đầu của lớp “Thần Học về Đức Tin.” Đó cũng là lần đầu tôi thấy
Tommy, tóc hoe dài phủ vai. Tất nhiên đối với tôi cái quan trọng là cái
ở trong đầu chứ không phải ở trên đầu, nhưng vào lúc đó thật t́nh tôi
không chuẩn bị để có một sinh viên với nhân dáng như thế trong lớp.Hóa
ra Tommy là một tay vô thần trong khóa học.
Đọc tiếp.

CHUYẾN XE VAN
ĐÊM GIÁNG SINH
Tác Giả : Yến Linh_Giọng
Đọc: Anh Thư
Sáu
giờ chiều. Trời tháng mười hai năm nay dường như đổ tối sớm hơn mọi năm.
Hay là do tôi đang quá sốt ruột chờ đợi. Hôm trước ban thanh niên tôi đă
hẹn sẽ tập trung ở Nhà Thờ lúc năm giờ để tập dợt lại các bài hát, chuẩn
bị cho buổi truyền giảng đêm nay, đêm Giáng sinh. Vậy mà giờ này chỉ mới
năm ba người đến. Số lớn, gồm cả nhóm hướng dẫn Ban thanh niên, vẫn chưa
thấy đâu. Tôi gọi điện thoại đến
Đọc tiếp.

“AGGIE” HỒI KƯ CỦA MỘT GIÁO SĨ
Kư thuật Aggie_ Lươc thuật David Wilkerson_Giọng
Đọc Trang Trần
Cách
đây không lâu tôi cầm đọc quyển hồi kư của một giáo sĩ tựa đề “Aggie” -
và tôi đă không thể để nó xuống được. Câu chuyện lạ lùng đă chiếm lấy
ḷng tôi, nên tôi đă đọc một mạch suốt qua câu chuyện trong một lúc. Tôi
muốn tóm lược câu chuyện cho bạn ở đây - bởi v́ nó nói lên sức mạnh tàn
phá của sự tức giận trong ḷng một Cơ-đốc nhân:Năm 1921, hai cặp vợ chồng trẻ ở thủ đô Stockholm, Thụy Điển,
Đọc tiếp.

TỪ ĐÁM CHÁY
Tác Giả: Yến Linh_Gịong
Đọc: Anh Thư
Hiền
Chi chậm chạp nhích từng tí theo ḍng xe cộ ngược xuôi tắc nghẽn.Thời tiết xế chiều
nóng nực làm cho con người thấy khó thở. Tiếng máy xe, tiếng c̣i, tiếng
trống nhạc vẳng đây đó ồn ào. Những vụn kính trên đường phản chiếu ánh
nắng làm nhức mắt. Phía xa xa, các building chọc trời lờ mờ sau màn bụi
khói quánh đặc. Hiền Chi chợt thèm được thấy khung trời xanh, cao thẳm,
và hít thở bầu không
Đọc tiếp.

CÔ GÁI CÂM ĐIẾC
Tác Giả: Yến Linh_Giọng
Đọc: Anh Thư
Luke
đứng thẫn thờ nh́n khoảng sân đổ hoa nắng. Chiều xuống, gió nhè nhẹ đong
đưa hàng dương liễu bên rào. H́nh như mọi ngày cảnh vật đều đáng yêu
như vậy, chỉ có điều con người không c̣n tâm trí đâu để thưởng thức nó
mà thôi.Một chiếc xe trắng
trờ tới cập vào trước nhà Luke: Hưng, một nhóm trưởng trong ban thanh
niên của Luke. Hưng bước xuống, tay vẫy một mảnh báo, cười nhăn nhở:
Đọc tiếp.

NGÀY LỄ "NÓI LÁO"
Tác Giả: Yến Linh_Giọng
Đọc: Anh Thư
Các
bạn có lẽ từng dự nhiều buổi truyền giảng Tin Lành. Tôi không biết các
bạn th́ sao. Riêng tôi, tôi đă dự rất nhiều buổi truyền giảng, nhưng tôi
luôn cảm thấy căn thẳng, bồi hồi, khi mục sư bắt đầu kêu gọi những người
ngoài đạo tiếp nhận Chúa. Hôm
nay cũng vậy. Vẫn biết rằng điều quan trọng nhất trong một buổi truyền
giảng là sứ điệp của Chúa qua mục sư, chứ không phải con số của người
tiếp nhận Chúa.
Đọc tiếp.
(*)April fool

HOA RIÊNG TƯ
Tác Giả:Yến Linh_Giọng
Đọc:Anh Thư
Phan
lững thững bước xuống cầu thang basement, cầm lá thư của sở di trú trong
tay. Lá thư đă đến sớm hơn điều chàng dự tính. Đă đến lúc Phan phải thực
sự đối diện và giải quyết vấn đề vẫn canh cánh bấy lâu trong ḷng chàng.
Cầu nguyện xong, Phan thay bộ đồ đi làm, chạy lên lầu kiếm bà Thu, người
chủ cho chàng thuê lại từng hầm. Thấy chàng, bà đon đả: Phan
hả, chuẩn bị đi làm sớm vậy con? Ăn ǵ chưa
Đọc tiếp.

NHỮNG CON HẠC GIẤY
Tác Giả : Yến Linh_Giọng Đọc: Anh Thư
Đăng
ṿng xe lượn theo con đường xa lộ chạy về phía nam. Đập vào mắt chàng là
những triền đồi phưỡng ngực dưới nắng hạ, phô màu xanh trùng điệp đến
tận chân trời. Những khi có dịp nh́n cảnh vật, Đăng thường cảm nhận được
trái tim dịu dàng của Đức Chúa Trời khi Ngài tạo dựng và làm biến chuyển
những sinh thái thiên nhiên.Đăng quay cửa kính xuống, hít hở bầu không
khí trong lành, cảm thấy vơi bớt
Đọc tiếp.

THẰNG BÉ NHẶT
HẠT DẺ
Tác Giả: Yến Linh_Giọng
Đọc: Anh Thư
Chiều
xuống yên ả trên công viên mùa Thu. Không biết là mặt trời hay màu lá
làm vàng các ṿm cây lao xao. Khang tản bộ trên
con đường ṃn lộn nhộn hoa nắng. Một vài chiếc lá khô chốc chốc bay
thoảng quanh chân mà không cần hỏi ư ai cả. Thật không có ǵ thú cho
bằng sau một ngày làm việc dài, có th́ giờ
để ra công viên đọc sách. Khang ham hố hít thở bầu không khí mát rượi.
Chàng t́m tới băng ghế
Đọc tiếp.

CÓ NHỮNG NGÀY
THÁNG TRONG ĐỜI
Tác Giả: Yến Linh_Giọng:
Anh Thư
Ngày
tháng năm,
Chiều nay tự nhiên
trời đổ mưa, những giọt mưa rơi rỉ rả, buồn tênh. Tôi cứ ngồi chống cằm
nh́n ra cửa sổ, ngóng trông một màu xe quen thuộc. Bên cạnh tôi, chiếc
điện thoại vẫn nằm im ỉm. Tôi ước ǵ nó có tri giác, để tôi có thể trút
cơn hờn giận của ḿnh. Mấy ngày qua, tôi
Đọc tiếp.

LỘI NGƯỢC D̉NG
Tác
Giả : Yến Linh_Giọng Đọc: Anh Thư
Sau
một hồi lâu cầu nguyện Tuyên cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Ít nhất, bên
cạnh chàng luôn có Chúa lúc nào cũng sẵn ḷng nghe Tuyên thổ lộ
những nỗi niềm u uẩn và cho chàng những sự an ủi ngọt ngào. Tuyên
thừ người suy nghĩ đến những điều sẽ nói với Thạch Thảo lát nữa đây.Ngọn
gió nhẹ lùa qua cửa sổ rải những hoa nắng xôn xao trên mặt bàn.
Tuyên yêu nắng gió v́ nó thường khiến Tuyên thêm tràn
Đọc tiếp.

TRÁI TIM YÊU THƯƠNG
Tác
Giả:Yến Linh_Giọng Đọc: Anh Thư
Nhi
vuốt lại nếp áo, hồi hộp trong từng hồi tim đập. Nàng cố lấy dáng tự
tin bước vào văn pḥng hội World Concern. Cô thư kư ngước cặp mắt
xanh biếc niềm nở chào:-Hẳn cô là Nhi Kiều Nguyễn ?- âng, tôi đến
hơi sớm - Nhi cảm thấy b́nh tĩnh hơn trước thái độ thân thiện của
người thư kư - Tôi có cuộc phỏng vấn với bà Bailey lúc 10 giờ.- ôi
thật lấy làm tiếc v́ bà Bailey không có ở đây hôm nay. Bà nhận nhiệm
vụ
Đọc tiếp.

MUỐI
Tác
Giả: Yến Linh_Giọng Đọc: Anh Thư
Tưởng
nhớ Tuấn, người đă bỏ ḿnh cho những kẻ không quen.Tôi thả chân trần,
xơa tóc, đi bộ dọc băi cát giữa trưa. Hôm nay là ngày giữa tuần nên
có ít người tắm. Trước mặt tôi, biển xoăi ḿnh thoải mái như được
trả lại vẻ mênh mông thăm thẳm tự nhiên của nó. Nắng ở đây h́nh như
rực màu hơn nắng ở thành phố. Ánh sáng bạc chiếu trên mặt nước lộn
nhộn xa tắp, khiến tôi phải nheo mắt. Các con hải âu duỗi
Đọc tiếp.


Mặt Trời Hăy Đứng Yên
Gịong Đọc:Trang Trần

CẬU BÉ ĐÁNH TRỐNG
Bác Sĩ M. L. Rosvally (Thiên Kim Chuyển ngử)_
Gịong Đọc : Thanh Lê
Tôi
làm bác sĩ giải phẫu trong quân đội Hoa Kỳ trong thời Nội Chiến. Sau
trận chiến Gettys-burg, có hàng trăm thương binh trong bệnh viện của tôi.
Nhiều người bị thương quá trầm trọng đến nỗi chân hoặc tay, hoặc cả tay
lẫn chân cần phải cắt bỏ.Một trong những người lính bị thương này là một
cậu bé chỉ mới phục vụ trong quân ngũ tṛn ba tháng. V́ cậu quá trẻ nên
cậu được đăng làm lính đánh trống. Khi những người phụ tá của tôi vào
gây mê cho cậu bé trước lúc giải phẫu, cậu bé
Đọc tiếp.

LẠC
TRÊN TRIỀN NÚI HI-MĂ-LẠP-SƠN
Hảo Minh lược dịch
Mục
Điểm Sách của nguyệt san Reader’s Digest số tháng Giêng 1995 có tóm tắt
câu chuyện về một sinh viên y khoa người Úc trong một chuyến leo núi tại
Nepal đă lạc trên một vùng triền núi tuyết phủ suốt 42 ngày không thực
phẩm, không đủ quần áo ấm mà vẫn sống. Câu chuyện lạ lùng này đă được
chính nạn nhân kể lại và kết luận rằng đây là một phép lạ, một ơn từ
Chúa. James
Scott 22 tuổi và Tim
Đọc tiếp.

QÙA GIÁNG SINH CHO CHA
Christmas Day in the Morning
by Pearl S.
Buck
Đang
ngủ say tự nhiên anh Rob thức giấc và tỉnh ra hẳn. Mới bốn giờ sáng, giờ
mà trước kia cha anh vẫn thường gọi anh dậy để ra giúp ông vắt sữa ḅ.
Thật lạ, những thói quen từ lúc c̣n nhỏ bây giờ vẫn gắn liền với anh. Đă
năm mươi năm rồi, cha anh mất cũng đă ba mươi năm, mà mỗi buổi sáng anh
vẫn thức giấc vào lúc bốn giờ. Anh đă tập được thói quen ngủ thêm vào
buổi sáng, nhưng hôm nay là lễ Giáng
Đọc tiếp.

Tác giả:
Patricia St. John
Tôi
là người con duy nhất trong gia đ́nh, và không có thứ ǵ trên thế gian
này mà cha tôi không cho tôi. Nếu có một đứa trẻ nào bị hư hỏng bởi được
nuông ch́u quá mức, th́ chắc có lẻ đó là tôi.Tôi là một cậu bé khéo léo,
bởi v́ tánh ích kỷ của tôi, cho nên khi tôi lớn lên tôi đă được thừa
hưởng một địa vị tốt trong nhà băng. Tôi làm việc rất chăm chỉ và đă đi
lên trên địa vị cao nhất. Tôi đă yêu một cô gái và đă
Đọc tiếp.

|